Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2010

Tính ngày mai

.
ĐỂ MAI TÍNH - là ngày mai tính hay là để cho Mai tính? "Để mai tính" xem thú vị cho đến giữa phim. Quay đẹp, tươi sáng và tiết tấu ăn khớp với mạch cảm xúc. Khi mà các nhân vật tham gia câu chuyện với tinh thần một cuộc chơi, thì họ khi hoạt bát, lúc ngỡ ngàng với những gì đang hé mở. Còn khi đi vào những mâu thuẫn thường tình, giữa người ấy và tôi em chọn ai, thì sáo mòn và cứng. Kathy Uyên lúc mới đầu phim quá đẹp, càng về sau càng có những kiểu tóc và quần áo già quá. Dustin Nguyễn lại quá già so với vai Dũng, kiểu ngoài 40 mà vẫn làm bartender thì hơi khó gây hi vọng cho người xem rằng anh ấy sẽ có một tương lai để bay bổng cùng Mai - cô gái mà Kathy đóng. Cuối cùng vai Hội của Thái Hòa lại là vừa vặn hơn cả, tuy xuất hiện không nhiều và cũng nhiều chỗ chọc cười kiểu cũ. Tuy vậy, vai Hội đáng khen vì nhân vật có đời sống và diễn biến tâm lý khá ổn.

Có mấy chỗ quay rất là Tây và sáng sủa, như những cảnh mở, một bãi tắm Nha Trang nhộn nhịp nhấp nháy ánh nắng, một Hà Nội cảnh đẹp rất chiều sâu. Còn những chỗ khách sạn và biệt thự thì cứ như là nước nào, lộng lẫy kiểu Tây quá.

Một số đoạn ở phần đầu hơi có gì giống Lê Hoàng. Nhưng may quá, không có triết lý nào kiểu Lê Thị Liên Hoan. Giá mà cả phim đều giữ được mạch tưng tửng thì hay, chứ nửa sau xử lý mâu thuẫn xoàng xĩnh quá, kiểu gái đẹp biết từ bỏ danh vọng hão huyền và đại gia để về với chàng khờ thủy chung. Tự nhiên đẩy nhân vật Mai và Dũng vào những xung đột căng cứng, anh Dũng thì thở ra những câu triết lý (may mà nói kiểu giọng khá tự nhiên chứ không nghe vông vổng còn chết nữa), cô Mai thì mất hút trong mớ hành xử ứng phó tình huống không mấy bất ngờ.

Tóm lại là phim xem cũng dễ chịu, cũng tự nhiên thấy VN ở trên phim cũng thành thị, cũng lộng lẫy và đầy hưởng thụ. Chứ không mấy xúc động, không ám ảnh gì, có thể cũng là một tiêu chí - không lộ ra tham vọng nên có lẽ dễ chịu là vì thế.

***
Hôm nay có khuyên một chị bạn khi tính sao để có cơ hội đổi đời. 40 tuổi cũng có khả năng là chịu khó đi bộ quanh hồ Tây, gần chỗ đầu đường Hoàng Hoa Thám hay Phan Đình Phùng. Rồi tiếp cận một số bác từ miền Nam chuyển lên T.W, có vợ dead or alive, mai kia một trong số những bác ấy sẽ thành ngôi sao chính trị, rồi chị sẽ thành đệ nhất đệ nhị phu nhân. Lúc đó nhớ đến băng hội của mình là tốt rồi. Bọn mình chụp với nhau hơi bị nhiều ảnh, blog lúc ấy (nếu còn có blog) sẽ tràn ngập ảnh và ký sự đi chơi, đương nhiên sẽ có chúng ta ngồi bên nhau, khi đang mơ ngày mai đổi vận. Để mai tính!
.
Đăng nhận xét

Nắng thì nắng cũng vừa vừa thôi chứ