Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

Sến nhất nhưng tôi ư ử nhiều nhất

Trong đời, chúng ta thường rơi vào cảnh thấy mình hoặc lầm rầm như cầu kinh, hoặc rống lên như gái Hàn Quốc thất tình trong phim truyền hình, hoặc trong sáng thiết tha đứng đầu ghềnh đá, hát vài câu gì đấy.

Chúng ta sẽ hát những câu đẹp. Những câu dào dạt hoặc âm u. Những câu mà ngay lúc hát chúng ta cũng vẫn khẽ cười: sến quá. Nhưng hề gì một chút rong rêu, hát cho đỡ buồn, cho nhân đôi cái sướng trong người, cho kích hoạt sự rồ dại của một bản ngã được quy định bởi ý thức đã đào luyện bằng vô số những ca từ nghe từ lúc bé.

Vậy đây là những câu tôi vẫn vừa có thể cười vì độ sến, lẳng và sáo mòn, nhưng đắm vào cái réo rắt hoa cà hoa cải của chúng cũng là một cái thú. Cái thú bóc tỉa từ ngữ, âm ư theo nhạc điệu càng làm tăng gấp bội cái thú ấy, đến mức chắc nhiều người cũng đồng ý là như khoái cảm.

- Anh cô đơn, anh cô đơn ngàn lần trước biển.

- Em đem băng tuyết lấp hoa hồng...

- Cồn đá rêu phong rủ buồn...

- Đời sống quanh đây trăm tiếng người mừng gọi em vào...

- Ngày nào đọc lại dòng thơ, đôi ta ru nhau trong gió...

- Bóng dáng yêu từ lâu đã trôi mau về đâu

- Anh quay về đây đốt tờ thư quên đi niềm ân ái ngàn xưa...

- Như con sông kia đến lúc cạn khô...

- Ai oán chi ai vài câu đêm giã từ

- Đàn ai còn réo rắt cung thương

- Bàn tay làm sao níu một đời vừa đi qua

- Nghe vàng mùa thu sau lưng ta

- Ôi áo xưa lồng lộng, đã xô dạt trời chiều

- Cung đàn nhỏ lệ Tầm Dương, ai đó tri âm biết cùng

- Thuyền mơ trong khúc Nam Ai, đàn khuya trên sông ngân dài...

- Thuyền ơi trôi đi nơi đâu bắt ta chờ, đứng riêng trong sương mình ta một bóng

- Đâu những ngày mưa phùn khoác áo ra đi, tay cầm tay nói nhỏ câu gì

- Ngày sau hai đứa mình xa cách

- Ôi những dòng sông soi bóng dừa xanh, những đỉnh núi khuất mây mờ xa tắp

- Từ núi Chư Pông đến bến Sài Gòn, sông Trà sông Hương tim Người luôn yêu thương

- Rằng anh thương em đồng quê chưa cấy hết

- Một hôm nhóm trong vườn khuya

- Trong tình yêu quê hương có một tấm lòng, dành cho em, người mà anh yêu quý vô cùng

- Nơi sóng biển Đồng Châu bốn mùa vui mê mải hát...

- Tình ta như dòng sông, đả yên ngày thác lủ

- Bóng đa Tân Trào đọng lời thiết tha, nắng in Ba Đình còn nghẹn lòng ta

...

Đại loại thập cẩm ngũ vị hương. Từ tiền chiến đến hòa bình, từ vàng đến đỏ, từ lứa đôi đến ái quốc. Ở một hoàn cảnh nào đấy, đấy lại là những câu hoàn hảo cho một ví dụ tâm lý khác. Nói chung, tôi thích thì tôi mới hát ra được nhỉ?

P.S: Nói đến chữ thác lủ. Có lần nghe một đồng nghiệp hát: Xin hát về người, đất nước ơi. Rất là vớ vẩn. Tôi cười ha hả, ôi sao mà vào nhạc thế. Vẫn còn lam lủ.

Đăng nhận xét

Nắng thì nắng cũng vừa vừa thôi chứ