Ừm cái hừm

Công việc của mình thỉnh thoảng dịch hoặc biên tập những truyện thiếu nhi hoặc tre trẻ. Những loại truyện này trong lời thoại rất nhiều những từ đệm như "uhm, wow, eh, oh..." mà những người dịch hay chuyển thành "ừm, hừm, ờ, è, ố" hoặc vẫn để "wow". Phải nói là mình cực dị ứng với loại chuyển từ như thế. Đồng ý là có thể nói năng ngập ngừng ấp úng kiểu Hugh Grant nhưng đoạn thoại nào cũng có những từ "ừm" thì không chịu nổi. Trong đời sống của mình, có bao giờ phát âm ra "ừm" với "wow" đâu? Cháu mình có mấy đứa mới lớn cũng không có nói vậy.

Nhưng thay thế bằng cách nào cũng không phải là đơn giản. Thêm nữa là bản thảo miền Nam nhiều từ lạ tai, nên làm sao vừa giữ được cách diễn tả của dịch giả trong đấy vừa khiến mình hiểu được là một việc không dễ dàng. Các từ lạ tai chủ yếu rơi vào tính từ, rồi đến động từ. Có lẽ mình ưa một cách diễn tả khô khô một tí, những tính từ lạ tại điểm xuyết thôi. Chứ cái cách tràn ngập như Bùi Giáng và những hậu-Bùi Giáng thì quả là mệt.

Đọc văn bản nhiều từ thổ âm thổ ngữ chậm hơn, làm cho cảm giác mắt mình mắc vào các lưới liên tục. Đó cũng là cái "võ" của Nguyễn Ngọc Tư chẳng hạn. Nhưng khi mà truyện và tản văn của cô này thiếu chi tiết để kể thì những từ đó lại hóa phản tác dụng. Đọc lên bị vụn và khô xác.

Nhân có bạn Khuê Việt khuê các bàn về ký hiệu học, mình không có hiểu biết nên không tham gia được, nhưng không rõ mình có phải là kéo văn bản về xuống thấp ngang tầm mình hay không?
Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến

Nhãn

Hiển thị thêm

Lưu trữ

Hiển thị thêm